Một câu chuyện đang gây bất bình ở Thạch Thất

* Tòa án mới xử tội lấy vợ lẻ còn tội làm cho vợ tàn phế, phải xử thế nào?
Người phụ nữ khi bước chân về nhà chồng, ai cũng mong muốn mình sẽ có con. Đứa con là niềm vui hạnh phúc gia đình. Bởi thế, nhiều gia đình khi lủng củng, mâu thuẫn, người mẹ phải chịu đựng mọi nỗi khổ nhục, mọi điều cay đắng cho tới khi ra tòa vẫn còn cố níu giữ chút tình cảm mỏng manh với chồng cũng chỉ vì con!
Mười sáu năm lấy chồng, chị Lá, xã Dị Nậu, huyện Thạch Thất có khả năng sinh nở và được hưởng quyền làm mẹ nhưng cho đến nay chị vẫn không có con. Vì sao vậy?
Khi còn là một cô giáo trường làng, Lá đã yêu tha thiết một thanh niên tên là Nguyễn Văn Đỗ, cùng quê. Tình yêu của họ đã dẫn đến hôn nhân ngày 9 tháng 2 năm 1975. Làm vợ được 18 ngày, Đỗ lên đường nhập ngũ, Lá ở nhà vừa tần tảo làm lụng nuôi bố mẹ chồng vừa vào rừng lấy sỏi, xuống sông mò cát về chuẩn bị xây nhà.
Ở bộ đội được hơn một năm, Đỗ bị trả về địa phương do quan hệ bất chính. Mặc dù biết chồng như vậy, Lá vẫn âm thầm chịu đựng và vui vẻ động viên chồng. Chị hy vọng anh về gần vợ rồi mọi việc sẽ êm đẹp. Nhưng không, chỉ được ít ngày sau khi trở về địa phương, Đỗ đã bắt Lá bỏ nghề dạy học, một nghề mà Lá vốn rất yêu thích, và đang làm tốt. Lá âm thầm đau khổ khi phải xa các em.
Bố!
-Cho “bố” xin bát nữa- vợ tôi nhìn cháu ngạc nhiên, ngỡ mình nghe nhầm. Nó lặp lại – cho “bố” xin bát nữa.
-Chết! Cháu học ai mà ăn nói hỗn thế?
Vừa mới khen đi mẫu giáo tốt, bây giờ nghe cháu nói với bà, tôi như người bước hụt chân.
Buổi chiều con gái tôi ghé qua nhà đón con, vợ tôi mắng:
-Dạy con cái thế nào mà để nó xưng “bố” cả với ông bà.
-Với chúng con nó cũng thế đấy mẹ ạ.
-Chết! Thế thì hỗn quá thôi.
-Không, cháu chả dám hỗn đâu mẹ ạ.
-Còn bênh con nữa.
-Ở lớp cô giáo cứ gọi các cháu là “bố”, xin “các bố các mẹ im ngay đi cho”, “bố ăn xong chưa”. Quen dần các cháu cũng trả lời “bố ăn xong rồi”.Khổ thế đấy, trẻ con có biết gì đâu.
Tôi ngồi ở bàn nghe câu chuyện của hai mẹ con vừa buồn cười, vừa lo: Vậy còn nơi nào dạy các cháu tốt hơn không?
Anh Lê – Phụ nữ Thủ đô – Đặc sản của báo phụ nữ thủ đô – Hà Nội – 1991

Tình cảm Viêng Chăn – Hà Nội

Đồng chí Xom May Vông Na Khôn: Lần nào sang thăm cũng vậy, chị em phụ nữ Hà Nội đã đón tiếp chúng tôi rất nồng nhiệt, ấm cúng, khiến chúng tôi có cảm giác về với những người thân trong gia đình. Trong thời gian thăm Hà Nội, được trao đổi kinh nghiệm hoạt động với Ban thường vụ của Hội và các cấp Hội, các cơ sở Hội chúng tôi rất chú ý đến các phong trào “Mẹ đảm con ngoan”, phong trào làm kinh tế gia đình, đặc biệt là phong trào chị em giúp nhau vay vốn, vay con giống để phát triển kinh tế. Chúng tôi coi đây là một kinh nghiệm tốt đối với phụ nữ Viên Chăn.
Riêng cá nhân tôi, đến Hà Nội lần này, thấy Hà Nội có nhiều thay đổi, nhà cửa được xây dựng rất nhiều, khang trang hơn. Hàng hóa cũng nhiều hơn. Gương mặt ai cũng vui hơn, phấn khởi hơn. Ngày 3-12 này Đoàn chúng tôi lên đường về nước. Chúng tôi sẽ ghi nhớ mãi những ấn tượng tốt đẹp về chuyến đi thăm hữu nghị này. Qua báo Phụ nữ Hà Nội cho tôi thay mặt Đoàn đại biểu phụ nữ Viêng Chăn, gửi tới các cán bộ Hội viên và chị em phụ nữ Thủ đô Hà Nội thân yêu lời chúc mừng tốt đẹp nhất và lòng mong mỏi tình cảm hữu nghị giữa hai dân tộc chúng ta, giữa phụ nữ hai nước và hai Thủ đô của chúng ta ngày càng tốt tươi, bền chặt.
Nuôi ốc vàng liệu có như nuôi vẹt không?
Tháng 10-1991 câu lạc bộ hưu trí Thăng Long có mời nữ kỹ sư Kim Cúc – công tác tại công ty dịch vụ nuôi trồng thủy sản Trung ương đến nói chuyện với Hội viên. Hội trường chật ních người nghe bởi nội dung hấp dẫn: phương pháp nuôi ốc vàng.
Con ốc vàng có nguồn gốc từ Ấn Độ và Philippin. Năm 1989, một Việt kiều từ Pháp về thăm gia đình ở thành phố Hồ Chí Minh đã mang theo 3 con ốc còn sống làm quà. Ba con ốc giống sinh sôi nảy nở. Năm 1990, 200 con chân giám đốc công ty dịch vụ nuôi trồng thủy sản Trung ương ra Hà Nội, chị Kim Cúc được cử làm chủ đề tài nuôi thí nghiệm. Một số gia đình vốn có nghề nuôi cá đã nhanh nhạy đón ốc vàng về nuôi. Những ngày này hốt bạc triệu nhờ bán giống ốc vàng. Bây giờ cơn sốt giống đã lắng xuống. Vậy có nên nuôi ốc vàng nữa không? Liệu sau “cơn sốt” phong trào nuôi ốc vàng có xẹp xuống như phong trào nuôi chim cú và chim vẹt?
PV – Phụ nữ Thủ đô – Đặc sản của báo phụ nữ thủ đô – Hà Nội – 1991

Thư của Thu Sang tâm sự với Thanh Tâm

Và chẳng giấu gì chị, lương em hiện nay cũng cao hơn lương anh ấy. Nhưng em đi làm đâu thuần túy chỉ vì lương ? Bố mẹ em sống rất hạnh phúc, nhưng suốt đời mẹ em chỉ là người phụ nữ nội trợ. Thế giới của mẹ em chỉ thu hẹp trong gia đình với những đứa con gần gũi lúc còn nhỏ, thu hẹp trong con đường ra chợ, ra phố mua sắm lại trở về với cái tổ ấm đáng yêu. Thế mà mẹ em thông minh và tài năng biết bao ! Giá như mẹ em cũng được học và được đi làm như bố em, chắc chắn mẹ em sẽ vượt xa bố em và nhất định sẽ cống hiến cho xã hội nhiều ; sẽ không có ai dám coi thường mẹ em.
Vì thế, em đã không thể chấp nhận kiểu gia đình theo suy nghĩ của anh ấy (anh ấy cũng biết rằng không thể thay đổi được quan niệm sống của em).
Em đã tìm mọi cách để thuyết phục anh ấy. Nhưng không dễ chút nào.
Theo anh ấy, người mẹ có thể bỏ công việc chứ không thể bỏ con “một mình” lúc ốm đau. Em đã nổi nóng (Em cũng là một con người bình thường cũng biết giận dỗi như ai !) em bảo :
Sao lại “một mình” ? có anh, có bà nội, có bác sĩ kia mà ?
Nhưng người mẹ là người mẹ. Không ai có thể thay thế được ! Anh ấy xẵng lại.
Thế người mẹ chết đi thì sao ? Em bật khóc.
Thấy anh ấy im lặng, em biết mình đã nói quá làm xúc phạm anh ấy. Nhưng em vẫn không tự kiềm chế được :
Thôi được rồi ! Từ nay, đi đâu, tôi sẽ mang theo con đi đấy, để anh khỏi phải vướng bận ! Nhưng, anh ấy vẫn không thay đổi. Anh ấy vẫn cho công việc nuôi con, chăm sóc khi con ốm là “Thiên chức” của người mẹ. Anh ấy vẫn gọi khi con “cấp cứu”, và không muốn thấy rằng vắng người mẹ, người bố hoàn toàn có thể làm tốt và tốt hơn, những công việc đó.
Đã có lần tranh luận với anh ấy đưa ra dự đoán của các nhà tương lai học : sau này, việc nuôi dạy con sẽ được chuyên môn hóa dưới sự bảo trợ và quản lý của xã hội, với những người yêu trẻ có khả năng nhất, trong những điều kiện vật chất và tinh thần tốt nhất dành cho trẻ. Nhưng anh ấy chỉ im lặng. Đã có lần tức quá em đã nghĩ đến sự chia tay. Em sẽ nuôi con bằng kiểu của em. Em sẽ có nhiều tự do hơn, nhiều thì giờ hơn dành cho công việc.
Nguyễn Thu Sang – Báo Thế Giới Phụ Nữ – Phụ Nữ Việt Nam – Hà Nội – Số 34 – 1997

Những tòa cao ốc đẹp ở Châu Á

Từ trên đỉnh tháp, toàn bộ quang cảnh Hồng Kông bao gồm các thương cảng, các trung tâm tài chính, thương mại sẽ thu gọn trong tầm nhìn của bạn. Central Plaza đã được công nhận là một trong những cao ốc bê tông lớn nhất thế giới kể từ khi nó được hoàn thành vào năm 1992.
Hội trường quốc tế Tokyo (Tokyo International Forum).
Đây là trung tâm hội nghị và văn hóa chính của Tokyo. Nó bao gồm những phòng đại sảnh được trang trí mỹ thuật theo kiểu cận đại và hiện đại, các phòng triển lãm và nhiều phòng họp lớn đạt tiêu chuẩn quốc tế. Định vị trong một khu vực thương mại sầm uất nhất Tokyo, nét đặc trưng lôi cuốn sự chú ý nhất của tòa cao ốc là toàn bộ tường đều làm bằng kính, trong đó phải kể tới một phòng đại sảnh cao 60m với cấu trúc hình con tàu.
Tháp Petronas Kuala Lumpur (Petronas Towers).
Với 88 tầng, tháp Petronas bao gồm hai ngọn tháp sinh đôi, đã vượt qua mặt đàn anh là tháp Sears ở Chicago và trở thành ngọn tháp lớn nhất thế giới. Cao khoảng 400m, Petronas Towers bao gồm 3 tòa nhà chọc trời lắp kính, một trung tâm bán lẻ hàng hóa, một bãi đỗ xe công cộng và một giáo đường Hồi giáo.
Nhà hát Opera Sydney (Opera House).
Đây là trung tâm trình diễn các loại hình nghệ thuật đẹp nhất, lớn nhất thế giới. Nằm cạnh bến cảng Sydney (Australia), hàng năm Opera House đã đón tiếp hàng vạn lượt khách tới tham quan, chiêm ngưỡng dáng vẻ lộng lẫy của nó với những vòm mái hình vỏ sò cao vút và cũng để nghe những bản opera tuyệt vời.
Baiyoke Towers (Bangkok Thai Lan).
Bao gồm hai ngọn tháp chọc trời, Baiyoke Towers được đánh giá là tòa cao ốc cao nhất Thái Lan trong vòng 10 năm trở lại đây. Bạn có thể dễ dàng nhận ra hai ngọn tháp này không chỉ bởi độ cao chóng mặt mà còn bởi kiểu thiết kế khá đặc biệt của hai tòa nhà này. Ngọn tháp thứ nhất cao gần 400m, bề mặt được thiết kế như một chiếc cầu vồng thẳng đứng đầy màu sắc. Ngọn tháp thứ hai mới được hoàn thành năm nay. Đây đã trở thành khách sạn Baiyoke Sky lớn nhất Thái Lan.
Trung tâm tài chính thế giới Thượng Hải (World Financial Centre).
Trung tâm này đang được xây dựng với tốc độ rất nhanh để sớm có thể đi vào hoạt động. Dự kiến khi được hoàn thiện vào năm 2001 đây sẽ là tòa nhà cao ốc vĩ đại và hiện đại nhất thế giới. Cao 600m với 95 tầng, nó bao gồm nhiều trung tâm thương mại, buôn bán, giao dịch chứng khoán, các khu vui chơi, nghỉ ngơi giải trí. Nói cách khách vào năm 2001, một thành phố Thượng Hải nữa sẽ xuất hiện.
Huy Nguyên – Báo Thế Giới Phụ Nữ – Phụ Nữ Việt Nam – Hà Nội – Số 34 – 1997

Cảnh giác với những bệnh mới phát sinh

Từ khi Pasteur tìm ra vi trùng và Flemming tìm ra Pénicilline, nhân loại đã có một bước tiến dài trong điều trị các bệnh nhiễm khuẩn. Nếu ai đã từng biết đến những vụ dịch chết hàng loạt do nhiễm trùng gây ra mới hiểu hết ý nghĩa của vai trò kháng sinh trong thanh toán mầm mống bệnh tật, nhưng rồi hiện tượng kháng sinh xuất hiện, và rồi không chỉ giới hạn ở các loại virus, vi khuẩn gây bệnh cho người mà rồi những loại virus từ các loài ký sinh trùng kháng thuốc ở động vật và thực vật thông qua môi trường sống, thông qua thực phẩm từ thịt cá đến rau quả. Một đe dọa lớn cho nhân loại ở thập kỷ cuối của thế kỷ 20. Các loại thuốc kháng sinh mới thế hệ thứ hai, thứ ba, không kịp và không đủ thay thế các loại kháng thuốc. Rồi các loại Choc phản vệ, do thuốc tăng dần, cùng với tác dụng qua lại của nhiều loại thuốc điều trị, phòng chống vaccin, hocmon, enzym cho đến các vitamine; Thuốc bệnh, thuốc bổ, thuốc tiêm, thuốc uống, thậm chí chỉ ngửi qua cũng đủ chết người. Bên cạnh sự lo lắng về tỷ lệ phát triển dân số, số tử vong 52 triệu với 17 triệu tử vong do nhiễm khuẩn là điều làm chúng ta phải suy nghĩ. Để bảo toàn sức khỏe cho nhân loại, chuẩn bị cho con người có đủ chất lượng để đương đầu với các loại bệnh tật mới xuất hiện trong lúc chưa có những vũ khí mạnh để tiêu diệt, thì chúng ta cũng cần phải tìm cách hạn chế. Việc thông tin để cho nhiều người biết đến để tự đề phòng là hết sức cần thiết. Chúng ta biết rằng, tác hại của thuốc gây ra cho con người là rất to lớn, to lớn có khi còn hơn là lợi ích mà nó giúp cho con người hạn chế bệnh. Vì vậy, điều ghi nhớ đầu tiên là hết sức hạn chế dùng thuốc, nhất là dùng thuốc theo sự mách bảo, không do chỉ định của thầy thuốc, ngay cả những thầy thuốc lâm sàng cũng cần ý thức rõ hết sức hạn chế sử dụng nhiều thuốc.
Hoa quả ngày Tết của người tiêu dùng
Thiết nghĩ các gia đình sắm hoa quả cũng nên cân nhắc kỹ đừng lãng phí vô ích. Đặc biệt lưu ý chọn mua hàng nào để khỏi lãng phí và quan trọng hơn là: mua ở đâu để vừa hợp túi tiền, vừa không bị “mắc lừa” của các gian thương. Các cơ quan chức năng phải thật nghiêm khắc với các hàng rong vi phạm chỉ thị 36 bởi họ vừa phạm luật giao thông vừa bán gian, cân thiếu. Hy vọng hoa quả năm Đinh Sửu này sẽ thực sự góp vui xuân.
Ngọc Toản – Thế giới Phụ nữ – Báo Phụ nữ Việt Nam – Hà Nội – Số 15 – 1997

Chọn mua hoa quả

Ngày nay, hoa quả đã trở thành thức ăn thường ngày của mọi gia đình, kể cả người nghèo ở nông thôn và thành thị. Chủng loại cũng vô cùng đa dạng: từ các loại quả nội truyền thống, ngày nay thị trường có rất nhiều loại quả đặc chủng như quýt chua, quýt ngọt, quýt chum từ các trang trại đồng bằng sông Cửu Long đến nho Nha Trang, cam sành Hà Giang. Hàng Trung Quốc có quýt, lê, táo và có cả nho. Nhập từ Úc với giá 90-100 ngàn 1 kg. Cách đây 5 năm, người Việt Nam còn háo hức trước các loại quả nhập từ “Tàu” như táo – lê thì nay, do biết các hoa quả này bị phun quá nhiều chất bảo quản, độc hại… người tiêu dùng đã cân nhắc, chọn lựa so sánh về giá cả, chất lượng nên vài năm nay, “hoa quả nội” có xu hướng lên ngôi.
1/ Nghề buôn hoa quả – Dễ mà khó
Đi trên phố phường đô thị, bất cứ phố nào, ngã 3 ngã 4 nơi nào ta cũng thấy có hàng hoa quả rực rỡ màu sắc, chủng loại vô cùng phong phú, mùa nào thức nấy. Trên hiên nhà, đầu ngõ, dưới gốc cây, hè phố, nơi đâu người ta cũng có thể ngồi bày được 3-4 rổ, sọt lê, táo, cam, quýt. Những ngày thường hoa quả đã nhiều, vào dịp lễ Tết lại càng nhiều hơn về số lượng và chủng loại. Giá bán lẻ hàng hoa quả cũng khá thống nhất và phải chăng, trừ những ngày tuần, rằm và lễ Tết. Nơi nghề buôn hoa quả dễ cũng đúng vì ai cũng có thể buôn hoa quả ở chợ lớn về bán giá lẻ ăn chênh giá 1-2 ngàn, bán bất kỳ nơi nào cũng được. Có thể nói, đa phần các hàng bán hoa quả khắp đô thị đều có 2 chiếc cân. Hàng ngồi một chỗ ổn định thì có 2 cân đồng hồ hiệu Thăng Long hoặc Nhơn Thành, 1 chiếc cân đủ, cân đúng, còn 1 chiếc là cân thiếu, 1 kg chỉ được 800 gam, thậm chí 750 gam (chiếc cân thiếu là do bọn họ mua cân thật, cân đủ rồi thuê các thợ sửa cân chỉ mất 10.000đ hoặc 15.000đ để họ chỉnh giúp). Cân thật dùng để bán cho khách quen, ít mặc cả. Chiếc cân thiếu dành cho người qua đường, khách hay mặc cả cò kè. Nếu mặc cả bớt được 1-2 giá thì ít nhất người mua cũng bị cân thiếu. Nếu khách biết và phàn nàn là thiếu họ sẽ xin lỗi, đền trả. Nhưng trường hợp bị cân thiếu nhiều nhất là các vị khách mua từ 2-3 kg quả ngon làm quà biếu. Vì họ thích túi đẹp, bao gói đẹp, kín…
Vĩnh Xuân – Thế giới Phụ nữ – Báo Phụ nữ Việt Nam – Hà Nội – Số 15 – 1997

Chuyện tình bên dòng sông

Lê Khanh với tám cái tát như trời giáng…
Bộ phim truyện màu “Chuyện tình bên dòng sông” của hãng phim truyện Việt Nam do Đức Hoàn đạo diễn, Nguyễn Quang Vinh – một nhà văn trẻ, viết kịch bản và làm giám đốc sản xuất, nghệ sĩ ưu tú Quang Tuấn quay phim. Đây là một bộ phim với đề tài muôn thuở là tình yêu. Nhưng đầy chất thơ và không kém phần bạo liệt, hấp dẫn… Dường như tác giả của phim muốn đưa ra một lời cảnh báo với khán giả trẻ tuổi: – Hãy đừng mù quáng chạy đuổi theo những hạnh phúc ảo tưởng mà quên đi chính mình đang có trong tay một hạnh phúc đích thực, dẫu chưa hoàn thiện. Nhiều người trong lớp trẻ hôm nay, với nhiều may mắn gặp được trên đời đang ra sức “tàn phá” hạnh phúc của chính mình, thứ hạnh phúc mà trong mắt những người đau khổ, mất mát trong chiến tranh, nó trở nên xa vời, không bao giờ có thể với tới được.
Cốt truyện phim đơn giản nhưng tâm lý nhân vật phức tạp, vấn đề đặt ra gay gắt và nóng hỏi tính thời sự. Do vậy, việc chọn được diễn viên ưng ý cho nhân vật của mình là một nỗi lo lớn của đạo diễn Đức Hoàn.
Tôi và một số phóng viên được dự buổi thử vai chọn diễn viên ở khách sạn Phú Gia trước khi đoàn làm phim lên đường vào Quảng Bình – nơi được chọn làm bối cảnh chính của phim.
Cảnh quay số 340 trong kịch bản phân cảnh được đưa ra quay thử bằng vi-đê-ô để nhận xét diễn viên. Lê Khanh vào vai Lan, một cô gái “hoa hậu” phố huyện, tốt nhưng ảo tưởng. Bùi Bài Bình và Tiến Cường, một diễn viên trẻ vừa tốt nghiệp trường đại học Skđa vào vai Hùng – một anh chàng “Đông Gioăng phố huyện”, họa sĩ chuyên vẽ tranh cổ động sinh đẻ có kế hoạch và trừ sâu hại lúa. Hùng đã quyến rũ Lan. Đến khi cô đã bỏ tất cả chồng con quyết định theo anh ta thì anh ta lộ mặt sở khanh, “quen hái hoa chơi”, sợ liên lụy, rắc rối, anh ta tính nước “bỏ bồ bịch, chạy lấy mình”. Thất vọng, đau khổ, khinh bỉ, phẫn nộ càng lúc ập đến và Lan bỗng điên cuồng, tát vào mặt kẻ dối lừa hai cái tát như trời giáng cùng với câu “đồ hèn”.
Trước nay, tôi đã có ấn tượng về Lê Khanh trong các vai cô gái quý phái, tiểu thư kiêu sa, hay một phụ nữ thật đẹp, thật mảnh mai, trong sáng (kiểu Đét-xđê-mô-va trong O-ten-lô) hoặc có phản kháng thì cũng để nhảy xuống sông tự tử (như vai nữ tu sĩ Băng Thanh trong phim Săn bắt cướp).
Nguyễn Thành Phong – Phụ nữ Thủ đô – Đặc sản của báo phụ nữ thủ đô – Hà Nội – 1991.

Bạn đọc trao đổi: Khi thấy thư hẹn hò trong túi áo chồng

Tôi sẽ chu đáo, săn sóc, thương yêu anh hơn, từ hành động đó anh sẽ hiểu. Mặt khác, tôi nhờ ba mẹ tôi, ba mẹ anh ấy hoặc một người có uy tín với anh ấy đưa lá thư trả anh ấy và nói rõ đã thấy tôi đọc và đau khổ đến như thế nào! Nếu dò tìm được cô ấy là ai, tôi cũng phải nhờ đến gặp và nói rõ cho cô ấy biết: hẹn hò với người đã có vợ, con, gia đình hạnh phúc là một hành động phạm luật và thiếu đạo đức.
Tuyển sinh lớp cắt, tỉa hoa bằng củ, quả
Văn phòng Tâm Giao (Báo Phụ nữ Hà Nội) sẽ mở lớp cắt tỉa hoa bằng củ, quả vào các tối thứ ba, thứ sáu – từ 19 giờ đến 21 giờ và sáng chủ nhật – từ 8 giờ đến 10 giờ. Lớp học trong 3 tuần. Các bạn gái và các em học sinh có nhu cầu tham gia xin đến ghi tên tại Báo PNHN, 72 Quán Sứ vào giờ làm việc.
Kỷ niệm sinh nhật Bác 19-5-1980 – 1991
Câu hỏi của Bác còn vang mãi: Chèo đâu? Ngâm thơ đâu?
Chúng tôi tìm gặp nữ nghệ sĩ nhân dân Dịu Hương ngay trên sàn tập của đoàn chèo Hà Nội. Ngồi ngay xuống chiếu chèo, chúng tôi cùng tham dự buổi tập trích đoạn “Hoạn Thư ghen” trong vở Kiều. Khó có thể hình dung một cụ già 77 tuổi còn hát, múa chèo, còn giữ nhịp trống uyển chuyển linh hoạt đến thế. Các nghệ sĩ trẻ chăm chú theo dõi từng bước thi phạm của bà. Trên khuôn mặt nhiều nếp nhăn đang nhập hồn cái đau buồn đứt ruột của nàng Kiều, cái ghen nham hiểm hả hê của Hoạn Thư, cái khốn khổ bất lực của Thúc Sinh. Vừa hát, vừa múa, vừa giảng đến mấy lượt bà vẫn không mệt, không thất sắc, lạc giọng. Dường như những nhân vật, những số phận đang khát khao bộc lộ tâm trạng mình trong phút giây ngắn ngủi được nhập hồn mình vào hồn bà nghệ nhân.
Tranh thủ phút nghỉ trưa chúng tôi xoắn lấy hỏi bà.
Bà kể: “Năm 1952 anh chị em nghệ sĩ chúng tôi tập hợp nhau lại thành đoàn văn công nhân dân ở chiến khu Việt Bắc. Bên cạnh việc dựng những tiết mục có nội dung mới chống đế quốc, chống phong kiến cùng các bạn đồng nghiệp, tôi đi tìm tòi, trăn trở rất lâu để nâng cao màn “Xúy Vân giả dại” công phu hoàn chỉnh như ngày nay.
Nguyễn Thị Hùng (phường cửa Nam, Hà Nội) – Phụ nữ Thủ đô – Đặc sản của báo phụ nữ thủ đô – Hà Nội – 1991.

Đứa trẻ bất hạnh

Phải bắt đầu câu chuyện từ cuộc nhân duyên trắc trở của người mẹ cậu bé chị Thu. Khi Thu vừa vào tuổi trăng tròn cô đã nổi tiếng khắp làng trên, xóm dưới là một cô gái xinh đẹp, nết na và dịu hiền. Bao nhiêu chàng trai dập dìu trước ngõ, và biết bao nhiêu bà mẹ đã đánh tiếng dạm hỏi Thu cho con mình. Nhưng Thu lại chọn Tuấn, chàng bộ đội trẻ đóng quân gần đấy. Tuy đã có người yêu rồi, song vốn tính tình nhã nhặn, cư xử lễ phép, khéo léo nên Thu chẳng làm mếch lòng ai, ngược lại, trai làng cũng như mọi người dân sống quanh đấy đều tỏ ý vun vào cho đôi bạn trẻ. Nhưng sự cản trở lại xuất phát từ chính mẹ Thu. Bà ra sức dèm pha Tuấn, cho rằng Thu xinh đẹp, ngoan ngoãn vậy, lấy đâu mà chẳng được tấm chồng danh giá, việc gì phải đâm đầu vào một anh bộ đội nghèo kiết xác. Bà những mong Thu lấy được chồng giàu sang, phú quý, hay ít ra cũng phải có cửa hàng, cửa hiệu đàng hoàng.
Cuối năm ấy, Thu – cây đơn ca của đội văn nghệ xã được chọn lên huyện để tham gia hội diễn, và cô đã lọt vào mắt xanh của Long, một cán bộ huyện trẻ tuổi. Long tuy hơi xấu trai, nhưng lại giỏi kiếm tiền. Tuy chưa có vợ, song Long đã có một cơ ngơi khá to ngay mặt phố huyện như chỉ chờ một cô vợ xinh đẹp ngồi vào đấy nữa là đủ bộ. Nhìn thấy Thu, Long mê ngay. Biết mẹ Thu là người hám của, Long tung tiền ra mua chuộc và không khó khăn gì đã tranh thủ ngay được tình cảm của bà ta. Chẳng cần phải hỏi Thu có đồng ý hay không, mẹ Thu cứ nhận ngay lễ vật của Long bất chấp cô đã có người yêu. Và sự phản đối yếu ớt của Thu xẹp dần xuống trước những lần bỏ cơm, dỗi hờn, làm mình làm mẩy của mẹ.
Kính mát
Các loại mắt kính mica ngày càng được ưa chuộng vì làm rơi không vỡ và với kỹ thuật cao của các hãng sản xuất kính nước ngoài nên rất nhẹ, chống được trầy, xước và có tác dụng lọc tia hồng ngoại.
Có nhiều lý do để chọn một đôi kính mát nhưng khi đi mua, tốt nhất nên đi cùng với một người bạn có khiếu thẩm mỹ hoặc khá am tường về các loại kính để “cố vấn” cho bạn về chất lượng cũng như hình dáng cho phù hợp với khuôn mặt bạn. Bởi vì, cặp kiến mát cũng góp phần nói lên được tính cách, trình độ văn hóa, thẩm mỹ và tầng lớp xã hội của người mang nó trên khuôn mặt.
Thanh Bình – Báo Thế Giới Phụ Nữ – Phụ Nữ Việt Nam – Hà Nội – Số 30 – 1997

Nét tươi trẻ và tiện lợi của chiếc gilé

Thật là lý thú khi mặc gilé tưởng như đang hoác trên mình cả mùa thu vàng xào xạc…
Nếu bạn có thân hình lý tưởng, gilé sẽ khoe vẻ đẹp tự nhiên, đầy hấp dẫn của bạn.
Nếu bạn hơi gầy, chiếc gilé sẽ tạo nên dáng khỏe khoắn tươi tắn, nhí nhảnh.
Đặc biệt người mập, áo gilé sẽ như một sứ giả mang đến sự gọn gàng dễ coi. Bạn hãy tưởng tượng, nhiều phụ nữ lớn tuổi thân hình không còn cân đối nữa mà phải mặc áo dài… thì chính gilé sẽ giúp bạn che bớt những chỗ hơi dư thừa của cơ thể để tạo nên vẻ đẹp đằm thắm và kín đáo của người phụ nữ Việt Nam.
Mùa thu đông với trang phục đồng bộ
Mùa Thu Đông có rất nhiều kiểu váy áo để các bạn tha hồ chọn lựa. Nhưng những bộ trang phục đồng bộ lại tỏ ra tiện dụng và được ưa chuộng nhất trong mùa này : không chỉ mặc khi đi chơi, dự tiệc, mà nó cũng rất thích hợp với bạn trong nhiều điều kiện khác, dù bạn đi học, đi dạy hay đi làm ở công sở. Rất gọn gàng, lịch sự, khỏe khoắn. Vừa kín đáo, đủ ấm trong thời tiết mát lạnh, vừa duyên dáng vừa ưa nhìn. Bốn hình kèm theo đây là một số mẫu trang phục đồng bộ tiêu biểu trong bộ sưu tập mới của công ty thời trang Mốt Việt (TPHCM). Xin bạn lưu ý : Những bộ vest với nhiều dạng cổ áo, túi áo, gài nút hoặc dây nịt khác nhau, có thể mặc với váy dài ôm suôn, xẻ trước, hay quần tây đều đẹp. Độ dài của nó cũng khác nhau tùy theo vóc dáng và ý thích của bạn. Chúng được may từ chất liệu vải dày, mềm rũ. Bộ đồ sọc sẽ khiến bạn trở nên nhỏ nhắn, thanh mảnh hơn.
Bộ đồ một màu, và màu sáng tạo cảm giác khỏe khoắn và… đẫy đà hơn cho những bạn gái có vóc dáng nhỏ nhắn. Cũng có thể lựa váy, quần mặc với các kiểu sơ mi dài tay. Màu trắng, sáng tỏ ra thích hợp hơn cả. Loại sơmi cổ bé nhỏ, đứng, thân thụng theo lối truyền thống đang được thay thế bằng sự trở lại của kiểu áo có chiết ben, ôm gọn. Ve cổ rộng hơn với độ cong dài, trông trẻ trung hơn. Loại cổ đứng, ôm sát cần cổ theo phong cách Trung Hoa cũng đang được ưa chuộng và thịnh hành trong mùa thu đông này.
Và điều này nữa : Dù lựa bộ trang phục nào, bạn cũng cần lưu ý thêm, cả tới đôi giày, mái tóc hay chiếc túi xách mang theo của bạn. Chúng cần có kiểu dáng, màu sắc hài hòa với nhau, để cùng nhau tôn vẻ đẹp của bạn lên.
Hải Phương – Báo Thế Giới Phụ Nữ – Phụ Nữ Việt Nam – Hà Nội – Số 30 – 1997